Tổ quốc hướng mặt trời: Kì IX Gieo hạt cho những mùa sau
06 Tháng Sáu 2012 8:44 SA GMT+7
Các anh – những người lính Nhà giàn DK1 kiên trung, quên mình vì chủ quyền thềm lục địa của Tổ quốc dù đã nằm lại với biển khơi, thế nhưng tấm gương anh dũng hy sinh của các anh vẫn mãi trường tồn cùng thời gian…

“Chỉ còn 12 tháng nữa, con sẽ là đảng viên chính thức”

Thật may mắn cho tôi, trong chuyến đi công tác Trường Sa và Nhà giàn DK1 những ngày đầu tháng 5/2012 vừa qua, tôi đã có dịp gặp Thiếu tá Dương Văn Hoan – đồng đội của Chuẩn úy, Liệt sĩ Nguyễn Văn An, nhân viên Cơ điện Nhà giàn DK1/6 đã nằm lại ở biển khơi khi cơn bão biển hồi tháng 12/1998 đi qua.

Nhấc máy, gọi tới số điện thoại của bác Nguyễn Văn Oánh, bố của Liệt sĩ Nguyễn Văn An, tôi đã có được địa chỉ thờ phụng và cũng là nơi mà Liệt sĩ An lớn lên, nuôi hoài bão của mình. Ngày 21/5, mới đầu giờ sáng mà con đường dẫn vào xã Yên Mật, huyện Kim Sơn (Ninh Bình) nắng gắt lạ thường. Ở đầu con ngõ, bác Oánh đợi đón tôi tự lúc nào.

Nhà bác Oánh nằm chếch mạn trái con mương thoát nước của xã. Trong căn nhà của mình, bác rót vội ly nước trà đá cho tôi uống. “Mỗi lần có người đến thăm hỏi động viên gia đình tôi, tôi thấy lòng lại được ấm thêm chú ạ. Thấm thoắt cũng đã gần 14 năm rồi. An nó đi, gia đình tôi thương và nhớ nó lắm!”, bác Oánh cho biết.

Không để tôi chờ lâu, như thể cho tôi thêm hiểu về người con trai kiên trung của mình, bác lấy khóa mở tủ và đưa cho tôi xem một bọc vải có màu đỏ tươi. “Đấy, đấy! Những kỷ vật của An để lại cho gia đình và người thân của mình đó!”, vừa mở gói vải, người cha của Liệt sĩ Nhà giàn anh hùng thuở nào cho hay.

Một bộ cầu vai - ve hàm; cơ số huân - huy chương; một quyết định kết nạp đảng viên, một tập thơ tay cùng 2 bức thư là những kỷ vật mà Liệt sĩ An đã để lại cho gia đình gắn liền với tuổi quân của anh. Cầm trên tay và đọc một trong hai bức thư cuối cùng mà Liệt sĩ An để lại, tôi chợt lặng người đi.

Liệt sĩ An không chỉ kiên trung, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà còn là một người con luôn đau đáu, lo lắng cho người thân, gia đình và bè bạn. Trong bức thư đề ngày 27/4/1998 của Liệt sĩ An gửi về gia đình có đoạn viết: “…Ông bà, ba mẹ và toàn thể mọi người trong gia đình ta vẫn khỏe cả chứ? Cháu Yến có ngoan không? Đã biết nói chưa? Năm nay, trời hạn thế này, lúa nhà ta có ảnh hưởng gì không? Công việc phụ ở nhà thế nào?...”.

Cũng trong bức thư kỷ vật này, tôi thấy ở anh – người lính Nhà giàn DK1 luôn đặt nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và cấp trên giao phó lên hàng đầu. Anh luôn coi việc được đứng trong hàng ngũ của Đảng là niềm vinh dự lớn lao trong cuộc đời của mình: “… Vừa qua, con đã được kết nạp Đảng. Nói chung, mọi việc diễn ra hết sức tốt đẹp. Còn thời gian dự bị là 12 tháng, có lẽ khi nào con về đất liền thì sẽ được công nhận là đảng viên chính thức…”.

Trong khoảng thời gian ít ỏi được tiếp xúc với thân phụ và người thân của Liệt sĩ An, tôi nhận thấy, những kỷ vật mà anh để lại luôn là cái gì đó thiêng liêng, là sự hiện diện của người con, người lính nhà giàn kiên trung năm xưa. Dẫu thời gian trôi đi, những kỷ vật trên luôn được gói ghém kỹ càng, cất giữ ở nơi trân trọng nhất.

Tấm gương sáng mãi

Để tôi được tận mắt chứng kiến tổ ấm khang trang mới được xây cất của mẹ con chị Tuyến, vợ Liệt sĩ An, bác Oánh đã dẫn tôi tới một căn nhà tầng nằm tiếp giáp con đường dẫn vào xã Yên Mật.

Bác Oánh cho biết, đây là căn nhà tình nghĩa được sự hỗ trợ của Đảng, Nhà nước, chính quyền địa phương và Bộ Quốc phòng. Nhà mới xây, nên vẫn còn nguyên vẹn mùi xi măng, vật liệu xây dựng. Trong gian nhà mới xây, thắp nén nhang cho người con anh dũng quả cảm, bác Oánh bắt đầu kể về cuộc đời của Liệt sĩ An.

Bác Oánh nhớ lại, sau khi xuất ngũ, năm 1971, bác lập gia đình. Đến năm 1972 thì sinh hạ được một bé trai đầu lòng khôi ngô tuấn tú. Cậu bé đó chính là Nguyễn Văn An. Thời niên thiếu, không biết vì lý do gì mà trong tính cách của An luôn phảng phất chí khí của một người lính.

Trong những lần cùng chúng bạn chơi đùa, cậu bé An thường xuyên nhận mình làm người lính kiên trung, sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Năm 1992, sau khi học xong phổ thông trung học, mặc dù trong gia đình không có ai hướng dẫn song, cậu bé An thích “làm lính” khi xưa đã tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ. Sự nghiệp làm lính Hải quân đối với “cậu bé” An cũng bắt đầu từ đây.

Tháng 6/1992, cậu tân binh trẻ Nguyễn Văn An đã tham gia khóa đào tạo kỹ thuật Hải quân do Quân chủng Hải quân tổ chức. Kết thúc khóa học, đồng chí An được cấp trên điều về Lữ đoàn 171 nhận nhiệm vụ của một người lính Hải quân thực thụ. Đến tháng 3/1998, anh theo đồng đội ra công tác tại Nhà giàn DK1/6 cho tới ngày cơn bão biển hung ác cuốn anh trôi vào giữa đại dương. 

Câu chuyện giữa tôi và bác Oánh chợt đứt quãng. Từ bên ngoài, chạy vào nhà một cu cậu với đôi mắt sáng, nhanh nhẹn.

- Cháu chào ông và chú ạ!

Thì ra đây chính là cháu đích tôn của bác Oánh và cũng là đứa con khi sinh ra, Liệt sĩ An chưa từng biết mặt. Cậu bé Nguyễn Tiến Anh, giờ đã học lớp 8. “Cái ngày An nó hy sinh, cũng là ngày mà cháu Tiến Anh mới được 3 tháng. Do bận công tác, đảm nhận nhiệm vụ gìn giữ thềm lục địa của Tổ quốc ở nơi biển Đông, nên từ khi cháu Tiến Anh sinh ra, An chưa có dịp về thăm và gặp mặt”, bác Oánh bồi hồi.

So với di ảnh của Liệt sĩ Nguyễn Văn An, cháu Tiến Anh giống như đúc. Cũng đôi mắt nhanh nhẹn, khuôn mặt rạng rỡ. Vầng trán cao và ánh lên chất thép. Cháu Tiến Anh cho biết, cháu mới thi học kỳ xong. Từ lớp 1 đến nay, cháu luôn nhận được giấy khen vì đạt được kết quả cao trong học tập.

- Cháu thích học môn gì nhất?

- Dạ, cháu thích tiếng Anh, Toán… chú ạ.

- Sau này, lớn lên cháu thích làm nghề gì?

Như một phản xạ, Tiến Anh đáp:

- Cháu thích làm lính Hải quân, góp sức mình cho Tổ quốc như bố cháu ạ!

Nghe lời thổ lộ trên, tôi thật xúc động vì Tiến Anh, dẫu còn nhỏ tuổi, song cũng đã nhận ra điều mình làm, điều mình không nên làm. Dòng máu anh hùng, dòng máu của người lính kiên trung, dũng cảm hy sinh vì Tổ quốc đã và đang chảy trong cậu bé chưa từng biết mặt người cha của mình. Rồi mai đây, ước mơ của Tiến Anh sẽ thành hiện thực. Lớp cha trước, lớp con sau, Tiến Anh sẽ lại thắp sáng tấm gương anh hùng của người cha – lính Nhà giàn DK1 kiên trung thân sinh ra mình.

N.L. (theo Trần Huy, CAND)

 

____________________________
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
Bullet  
 

Ra mắt 'Gạc Ma - Vòng tròn bất tử': Tri ân những người Anh hùng

Sau hơn 4 năm ròng rã “đi” qua 14 nhà xuất bản, 48 lần biên tập và 18 lần làm bìa, cuối cùng vào đầu tháng 7 này, cuốn sách “Gạc Ma - Vòng tròn bất tử” đã chính thức có giấy phép phát hành. Có lẽ đây là một trong những cuốn sách có số phận truân chuyên nhất bởi những khó khăn mang tính... thủ tục.
Nữ nhà báo đầu tiên ra mắt sách ảnh về Trường Sa
Sách có thông tin sai về Biển Đông bị thu hồi
Triển lãm ảnh “Việt Nam - Đất nước, con người” tại Nga
 

 

Dự án thông tin về Biển Đông của Vietnam Bussines Consulting
Email: vnsea@mail.ru
Ghi rõ nguồn www.vnsea.net khi phát hành lại thông tin từ website này
Информационный портал VBC об Южно-Китайском море.
Copyright © 2012 Vnsea. Все права защищены.