Quan điểm của một học giả phương tây về đường biên giới trên biển của Trung Quốc ở Biển Đông
Tuesday, March 09, 2010 11:23 PM GMT+7
Trong vài năm gần đây, bản chất pháp lý của đường biên giới trên biển của Trung Quốc ở Biển Đông hay còn gọi là “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc yêu sách mới được thảo luận tương đối rộng rãi. Nhưng từ đầu những năm 90 của thế kỷ 20 đã có một người nghiên cứu tương đối sâu sắc vấn đề này, đó là ông Daniel J. DZurek.

Trong vài năm gần đây, bản chất pháp lý của đường biên giới trên biển của Trung Quốc ở Biển Đông hay còn gọi là “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc yêu sách mới được thảo luận tương đối rộng rãi. Nhưng từ đầu những năm 90 của thế kỷ 20 đã có một người nghiên cứu tương đối sâu sắc vấn đề này, đó là ông Daniel J. DZurek.

 

Tác giả của bài viết có tiêu đề “Cuộc tranh chấp quần đảo Trường Sa : Ai là người sở hữu đầu tiên ?”, đăng trên Tạp chí Thông tin về biển, Quyển 1, Số 2, năm 1996 của Viện Nghiên cứu Biên giới Quốc tế thuộc Trung tâm nghiên cứu Mountjoy, Trung tâm nghiên cứu Mounjoy, Trường Đại học Tổng hợp Durham, Vương quốc Anh. Tôi xin trân trọng giới thiệu một số nhận xét sâu sắc của tác giả về “đường lưỡi bò” như sau :

 

1. Trung Quốc chưa bao giờ xác định rõ đường biên giới trên biển (đường lưỡi bò) ở Biển Đông. Tác giả trích bài viết vào năm 1979 của Hasjim Djalal, Vụ trưởng Vụ Luật pháp và Điều ước Bộ Ngoại giao In-đô-nê-xi-avề “đường lưỡi bò” như sau:

 

"Bản chất yêu sách của nước Cộng hoà nhân dânTrung Hoa đối với Biển Đông thật là bí ẩn ... Không rõ là đường đứt đoạn (đường lưỡi bò) được vạch ra trên các bản đồ của Trung Quốc có phải là ranh giới yêu sách lãnh hải của Trung Quốc đối với toàn bộ khu vực, bao gồm cả các đảo, vùng biển,vùng trời, đáy biển và tất cả tài nguyên nằm trong đó; hay là chỉ bao gồm các đảo nằm bên trong đường đứt đoạn mà Cộng hoà nhân dân Trung Hoa yêu sách. Đọc kỹ tuyên bố của Trung Quốc về vấn đề này, đặc biệt là những phát biểu tại cuộc họp của ICAO(1979), cho thấy rằng những yêu sách của Trung Quốc ở Biển Đông chỉ giới hạn đốivới các đảo và tất cả các quyền liên quan đến đảo, và không phải là yêu sách đố ivới toàn bộ vùng biển.” (1)

 

2. Các học giả Trung Quốc không thống nhất với nhau về chế độ pháp lý của các vùng biển nằm trong “đường lưỡi bò”. Một số ngườicho rằng vùng nước trong “đường lưỡi bò” là vùng nước lịch sử. (2) Trongkhi khi đó, một số người khác lại có quan điểm tương tự như quan điểm nói trên của ông Djalal. (3) Những ngườinày cho rằng : "Cộng hoà nhân dân Trung Hoa không đưa ra những yêu sách lịch sử của mình với các toạ độ rõ ràng, và giữ im lặng về bản chất của đường lưỡi bò và chế độ pháp lý của vùng biển được bao bọc bởi đường đó." (4)

 

3. Theo luật pháp quốc tế hiện đại, Cộng hoà nhân dân Trung Hoa không thể lấy cơ sở pháp lý là quyền tài phán về thềm lục địa để biện minh cho cái gọi là đường biên giới biển truyền thống của mình. Bởi một lẽ rất đơn giản là phần lớn khu vực thềm lục địa trong Biển Đông thuộc về các nước ven Biển Đông theo những quy định của Công ước luật biển 1982 của Liên hợp quốc, chứ không phải là phần kéo dài của thềm lục địa của Trung Quốc.  

 

4. Mặc dù coi vùng nước bên trong đường biên giới trên biển (đường lưỡi bò) là “vùng nước lịch sử”, cả Bắc Kinh và Đài Loan đều đã không thực hiện việc kiểm soát các hoạt động bên trong đường biên giới yêu sách này. Theo luật pháp quốc tế, vùng nước lịch sử có thể có quy chế vùng nội thuỷ và lãnh hải. Tuy vậy, tàu thuyền của các nước khác đã thực hiện quyền tự do hàng hải qua phần lớn vùng biển nằm trong “đường lưỡi bò” trong nhiều thế kỷ qua; máy bay nước ngoài cũng tự do bay qua khu vực này mà không cần xin phép ai cả. Tác giả cũng nhận xét rằng : một yêu sách về vùng nước lịch sử đòi hỏi sự công nhận của cộng đồng quốc tế; tuy vậy, yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc chưa từng được cộng đồng quốc tế thừa nhận. (5)

 

5. Cả Bắc Kinh và Đài Loan đều ban hành những luật và quy định về  phương pháp vạch đường cơsở thẳng của họ xung quanh các đảo trong Biển Đông để xác định chiều rộng của lãnh hải. Điều 1 Tuyên bố 1958 về lãnh hải của Trung Quốc đã nhấn mạnh rằng :

 

"Chiều rộng lãnh hải của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho tất cả các lãnh thổ của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa, bao gồm lục địa Trung Quốc và các đảo ven bờ của lục địa cũng như các đảo Đài Loan và xung quanh đó, quần đảo Penghu (Bành Hồ) và tất cả các đảo khác thuộc Trung Quốc bị phân cách với đất liền và các đảo ven bờ biển của nó bởi biển cả".(6)

 

Điều 2 liệt kê các đảo bên trong đường cơ sở của TrungQuốc, trong đó Điều 4 đề cập đến Đài Loan, quần đảo Trường Sa và các đảo khác. Tuyên bố năm 1958 của Trung Quốc xác định rõ ràng quần đảo Trường Sa nằm trong số những đảo bị biển cả phân cách với Trung Quốc lục địa.

 

Ông Dzurek cho rằng những quy định như vậy là không cần thiết, nếu như vùng nước trong “đường lưỡi bò” thật sự là “vùng nước lịch sử” của Trung Quốc.

 

Qua đó có thể nhận xét rằng cả Đài Loan và Cộng hoà nhân dân Trung Hoa đều không dám tự tin về cơ sở pháp lý của yêu sách “đường lưỡi bò” mà họ đưa ra.

 

Nói tóm lại, những nhận xét của ông Dzurek nói lên một thực tế là : theo luật pháp quốc tế và thực tế, “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc yêu sách không phải là đường biên giới trên biển của Trung Quốc và vùng nước nằm bên trong đường này cũng không phải là vùng nước lịch sử.   

 

 

(1) Djalal, 1979: 41-42. Djalal cũng được in lại trong tác phẩm của Devid Jenkins,"Những nghi ngờ về dầu mỏ và các vùng biển", Tạp chí Kinh tế Viễn §ông, 7/8/1981: 26.

 

(2) Pan, S.Y (1994), “Biển Đông và thực tiễn quốc tế về danh nghĩa lịch sử”, bài phátbiểu tại Hội thảo về Biển Đông, từ ngày 7-9 tháng 9, Trường Đại học Tổng hợp Mỹ,Washington D.C.

 

(3) Gao,Z. (1991), “Trung Quốc  và Công ước luật biển”, Chính sách biển, 15: 199-209.

 

(4) Song, Y.H (1994), “Những vấn đề về vùng nước lịch sử trong tranh chấp về lãnh hảiở Biển Đông”, Bài phát biểu tại Hội thảo về Biển Đông từ ngày 7-9 tháng 9, Trường Đại học Tổng hợp Mỹ, Washington D.C.

 

(5) Song, (1994), như trên.

 

(6) Cộng hoà Trung Hoa, Tuyên bố về lãnh hải Trung Quốc, 9/9/1958, in lại trong tài liệu của Bộ Ngoạigiao Mỹ, Văn phòng phụ trách về địa lý, 1972:1.

 

 

 

Úc–Mỹ chặn đường Trung Quốc tại vịnh Subic chiến lược của Philippines

(NLĐO) – Quỹ đầu tư Cerberus Capital Management (Mỹ) và Công ty đóng tàu Úc Austal vừa tham gia đấu thầu dự án nhà máy đóng tàu tại vịnh Subic, vốn cũng thu hút sự quan tâm của Trung Quốc.
Đức ủng hộ duy trì trật tự trên Biển Đông bằng biện pháp hoà bình
Biển Đông: Đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc sắp chìm?
Lễ ra mắt lịch Trường Sa trên nền tảng số
Việt Nam lên tiếng về thông tin Trung Quốc triển khai khinh khí cầu ở Biển Đông

VOV.VN - Việt Nam đề nghị các bên liên quan tôn trọng chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam, tuân thủ nghiêm túc luật pháp quốc tế.
Phát hiện Trung Quốc sử dụng khí cầu do thám ở Trường Sa
Kỷ niệm xây dựng đảo Đá Nam thuộc quần đảo Trường Sa, hè 1988
Gieo chữ ở Trường Sa
Ra mắt 'Gạc Ma - Vòng tròn bất tử': Tri ân những người Anh hùng

Sau hơn 4 năm ròng rã “đi” qua 14 nhà xuất bản, 48 lần biên tập và 18 lần làm bìa, cuối cùng vào đầu tháng 7 này, cuốn sách “Gạc Ma - Vòng tròn bất tử” đã chính thức có giấy phép phát hành. Có lẽ đây là một trong những cuốn sách có số phận truân chuyên nhất bởi những khó khăn mang tính... thủ tục.
Nữ nhà báo đầu tiên ra mắt sách ảnh về Trường Sa
Sách có thông tin sai về Biển Đông bị thu hồi
Triển lãm ảnh “Việt Nam - Đất nước, con người” tại Nga
 

 

Dự án thông tin về Biển Đông của Vietnam Bussines Consulting
Email: vnsea@mail.ru
Ghi rõ nguồn www.vnsea.net khi phát hành lại thông tin từ website này
Информационный портал VBC об Южно-Китайском море.
Copyright © 2012 Vnsea. Все права защищены.